J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bộ Chính trị: Một khối u ác tính - Tin Tức Hàng Ngày Online -->

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh - Bộ Chính trị: Một khối u ác tính


Ngày 4/1/2018, một số báo chí Việt Nam đưa tin: “Bộ chính trị duyệt mức đầu tư hơn 95.000 tỷ cho hai tuyến Metro Sài Gòn”. Bài báo cho biết: Văn phòng Trung ương Đảng vừa thông báo cho Thành Ủy Tp HCM về ý kiến của Bộ Chính trị liên quan đến tổng mức đầu tư Dự án Xây dựng đường sắt đô thị Tp HCM tuyến Metro số 1 (Bến Thành – Suối Tiên) và Metro số 2 (Bến Thành – Thanh Lương).
Bộ Chính trị: Một khối u ác tính
Theo đó, Bộ Chính trị đồng ý điều chỉnh tổng mức đầu tư xây dựng tuyến Metro Số 1 từ 17.388 tỷ (được UBND TP HCM phê duyệt năm 2009) tăng lên 47.325 tỷ đồng. Tuyến số 2 từ 26.116 tỷ đồng (phê duyệt năm 2010) tăng lên 47.891 tỷ.

Ngay lập tức, thông tin này gây sốt mạng xã hội. Điều người ta ngạc nhiên đặt câu hỏi là: Bộ Chính Trị là cái gì? Nó là của ai và có chức năng gì mà có thể tự tay vung một lần cả gần trăm ngàn tỷ đồng, hơn 4 tỷ đola tiền dân vào các công việc mà nó hoàn toàn chẳng có chuyên môn, hiểu biết cũng như chẳng có bất cứ một quy định luật pháp hoặc một ai giao cho nó chức năng như thế?

Tuy rằng, ngay sau khi bị phản ứng, các báo chí đã được lệnh âm thầm xóa bản tin đó đi. Nhưng nó không thể che giấu được sự thật cái gọng kìm mang tên Đảng đã và đang diễn ra.

Hàng loạt các câu hỏi và những bình luận trên mạng xã hội đã vạch ra cái quái gở mang tên Bộ Chính trị này. Thực ra, với cái màu mè và nhiều tổ chức tay trong tay ngoài của đảng, bắt đầu từ cái tổ chức mang tên Bộ Chính trị, hầu hết mọi vấn đề dẫn tới sự điêu linh, hoang tàn và chìm đắm của đất nước ngày nay.

Chính cái tổ chức mang tên Bộ Chính trị này với hơn một chục cái đầu thủ cựu, hủ lậu và già cỗi, cố chấp và cực đoan, hoang tưởng đã từng không chỉ một lần này mà đã thò tay vào mọi vấn đề có tính sống còn, có tính hủy diệt đối với vận mệnh đất nước, dân tộc Việt Nam dưới cái tên “Chủ trương lớn của đảng” qua một thời kỳ dài mấy chục năm qua.

Từ cuộc chiến xâm lược với cái tên “Giải phóng miền Nam” cho đến những chủ trương, những chính sách đối với quốc kế, dân sinh, đưa đất nước tụt hậu và suy đồi rồi đến thảm trạng nô lệ ngoại bang ngày nay, tất cả đều bắt nguồn từ cái gọi là Bộ Chính trị này.

Biết bao chủ trương, bao cái gọi là “Cuộc cách mạng” như Cải cách ruộng đất, “Xét lại chống đảng”, “Nhân văn giai phẩm” “Cải tạo tư bản công thương”…. Tất cả đều từ những bộ óc già nua, cũ kỹ và thủ cựu mang tên Bộ Chính trị, mà thậm chí nhiều khi chỉ là một ý tưởng, một ý kiến của một cá nhân, đã đẩy đất nước vào lầm than với hàng triệu người, hàng chục triệu gia đình điêu linh, chết chóc và ly tán.

Thế rồi, khi buộc phải bước vào sân chơi thế giới, những màn “hóa phép, uốn dẻo” của CSVN đã dùng những ngôn từ rất mỹ miều như “Đảng lãnh đạo nhưng không bao biện, làm thay”, rằng "Đảng lãnh đạo nhân dân cầm quyền chứ không phải thay dân cầm quyền"… nhằm che đậy những điều mà cả thế giới văn minh không ai chấp nhận được. Nhưng một thực tế là bàn tay sắt của đảng CS vẫn cứ tiếp tục là gọng kìm trên đầu, trên cổ người dân Việt Nam. Điều này, đã làm nhiều người không tìm hiểu, không hiểu biết cứ nghĩ rằng khi hội nhập với thế giới hiện đại, nhà cầm quyền Việt Nam đã thay đổi nhiều hơn trước theo hướng một nhà nước pháp quyền.

Thế nhưng, tất cả những điều đó chỉ là những ý nghĩ nhầm lẫn và quá lạc quan.

Trong nhưng giai đoạn gần đây, cái gọi là “sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng” vẫn không hề thay đổi và thậm chí ngày càng trắng trợn mà không cần che đậy trước mặt bàn dân thiên hạ nữa với những nghịch lý, sự ngỗ ngược mà không có bất cứ ai chấp nhận nếu có nhận thức xã hội.

Những từ ngữ như “Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của cả nước” nhưng “Nghị quyết của đảng cao hơn luật pháp và nghị quyêt của Quốc hội”, rồi những màn biểu diễn giơ tay trước cái gọi là Quốc hội nhằm che đậy những ý tưởng, dự án sai lầm, bệnh hoạn và phản động như Dự án Bauxite Tây Nguyên, mở rộng Hà Nội, rồi Dự luật Đặc khu, Luật An ninh mạng… đã dần dần đẩy vận mệnh đất nước này đến chỗ tiêu vong, dân tộc này đến kiếp nô lệ là điều không tránh khỏi.

Nguyễn Tấn Dũng đã từng thẳng thừng: “Bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của đảng, dân phản đối vẫn phải làm”. Thế rồi cái “Chủ trương lớn của đảng” đã quyết tâm đưa bằng được Trung Quốc vào khai thác Bauxite Tây Nguyên, nơi nóc nhà Đông Dương, một yếu điểm của đất nước về an ninh bền vững. Để rồi ngày nay đất nước hàng năm bỏ ra hàng trăm triệu dola bù lỗ cho việc đào tài nguyên để bán. Ngoài ra, còn rước về quốc gia một mối nguy xâm lược khi giao điểm trọng yếu về an ninh vào tay giặc.

Còn Nguyễn Thị Kim Ngân thì không giấu được cái thực chất của vấn đề nằm ở đâu như Đảng cố tô vẽ và che đậy, nên đã huỵch toẹt khi thúc đẩy cái gọi là Quốc hội thông quan luật Đặc khu bán nước rằng: "Bộ chính trị đã kết luận rồi, phải bàn để ra luật".

Và Dự luật bán nước này đã gặp được sự phản ứng dữ dội của toàn dân tộc, kết quả thu hái được cho đảng là biến phấn lớn người dân thành “thế lực thù địch và phản động” hàng loạt những người yêu nước đã được ơn huệ của Đảng cho vào tù.

Không cần tìm kiếm đâu xa, chỉ nhìn lại mấy năm gần đây, người ta đã thấy đủ những ví dụ cụ thể về bàn tay lông lá của cái gọi là Đảng lãnh đạo.

Chính chủ trương lớn của đảng đã rước Formosa vào đầu độc giống nòi Việt Nam, và sau khi đã gây thảm họa môi trường, đảng đã ra sức bao che, khóa lấp tội ác của chúng mặc cho tính mạng người dân bị điêu đứng và giống nòi bị suy vong.

Chính Đinh La Thăng, một cựu ủy viên đang ngồi tù vì phá hoại biết bao tài sản quốc gia nhưng chỉ bị lộ khi phe cánh trong đảng đấu đá, đã cho thấy cái chủ trương của Bộ Chính trị trong dự án đầu tư 1,825 tỷ USD vào Venezuela đã như đốt tiền giấy. Đó là những đồng tiền xương máu của chính người dân Việt Nam một nắng, hai sương chắt chiu và dành dụm rồi Bộ chính trị vén tay… đốt.

Việc đảng CSVN, một tổ chức bất hợp pháp đã tự xưng đứng trên đầu, cưỡi trên cổ người dân bằng bạo lực, dối trá và cướp bóc, đã ngang nhiên phản bội lại lợi ích của đất nước, phản bội lại dân tộc này dù đã nuôi nấng nó là điều không thể chối cãi, nó luôn luôn bằng mọi cách thực hành “sự lãnh đạo tuyệt đối” của mình. Bởi chẳng ai yêu cầu đảng, chẳng ai ủy thác cho đảng, chẳng ai bầu bán ra đảng thay mặt mình để quyết định mọi vấn đề liên quan đến cá nhân và xã hội của họ.

Cũng chính vì thế, mà đảng đã đưa giang sơn này, đất nước này đến chỗ tiêu điều, dân tộc đến chỗ tiêu vong và lãnh thổ ngày càng bị dâng bào tay “bạn vàng” của đảng, là kẻ thù xâm lược của dân tộc Việt Nam.

Nhưng, chính cái gọi là Bộ Chính trị, mà đứng đầu là Tổng Bí thư mới là người quyết định mọi vấn đề không chỉ của đảng, mà của cả dân tộc và nguồn gốc mọi tai ương, đau khổ của dân tộc cũng bắt nguồn từ đây.

Có thể so sánh khá tương đồng rằng, đất nước này đang như một con bệnh ung thư, những chân rết di căn lan tràn khắp cơ thể đất nước, chúng mang tên Đảng Cộng sản.

Còn cái gọi là Bộ Chính trị mới là trung tâm của khối u ác tính và qua đó di căn trên cơ thể dân tộc.

Ngày 7/1/2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh
(FB J.B Nguyễn Hữu Vinh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad

Pages